Tôi tên là Nguyễn Văn Quyết và tôi là một nông dân trồng cà phê ở huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng. Tôi bắt đầu trồng cà phê 20 năm trước, khi thấy rõ rằng, nếu chỉ  trồng rau thì không thể cung cấp đủ thu nhập cho gia đình tôi. Quay trở lại quá khứ một chút, ngày đó, một số nông dân mới đến vùng này đã cố gắng trồng cà phê ở đây nhưng người Pháp đã thuyết phục rằng mảnh đất này không thích hợp cho cà phê. Tuy nhiên, sau một số thử nghiệm, đã chứng minh được rằng cà phê phát triển rất tốt ở đây. Không giống các vùng đất xung quanh Đà Lạt, thuận lợi hơn cho cà phê Arabica, đất từ Đức Trọng và xuống tới khu vực Bảo Lộc, hóa ra là rất phù hợp với Robusta. Chính phủ đã bắt đầu thiết lập một vườn ươm để bán cây trồng cho nông dân – những người sau này sản xuất ngày càng nhiều cây giống và lan tỏa đi khắp các khu vực.

Thật không dễ dàng để bắt đầu trồng cà phê cách đây một phần tư thế kỷ. Người nông dân cần một số vốn để đầu tư vào cây giống và chuẩn bị đất. Chúng tôi không có các loại máy móc như máy kéo, vì vậy tất cả mọi việc đều phải làm bằng thủ công. Ngày nay, mọi cái đều có thể làm nhanh hơn và đơn giản hơn. Bán hạt cà phê chưa bao giờ là vấn đề.

“Điều duy nhất khiến người nông dân lo lắng là giá cả:  có năm thì giá tăng vọt, năm sau lại lao dốc – không có sự ổn định.”

Một vài năm trước, giá đã giảm đáng kể và chỉ hồi phục nhẹ vào năm ngoái, do đó thu nhập của nông dân vẫn còn khá thấp. Năng suất thường không ổn định do thời tiết khắc nghiệt – các đợt nắng nóng vào mùa hè, thiếu nước tưới, vân vân. Xen canh bơ và tiêu giúp tôi đảm bảo được thu nhập tốt hơn.

Khoảng 7 năm trước, những người dân trong làng đã nói với tôi về các lớp học của nông dân trên thực địa. Các lớp học đó được mở cho tất cả mọi người và hoàn toàn miễn phí. Mỗi lần sau khi tham dự một lớp học, tôi đã cố gắng thực hiện những kỹ thuật đó tại vườn cà phê của mình. Phải mất thời gian và thực tế, nhưng tôi phải thừa nhận rằng trước khi tham gia dự án, giống như những nông dân khác, tôi đã mù về trồng cà phê mặc dù cũng đã có nhiều năm kinh nghiệm. Bây giờ không còn có chuyện là thử nghiệm hoặc để sai sót nữa, tôi biết chính xác những gì tôi đang làm và nó sẽ ảnh hưởng đến năng suất của tôi như thế nào.

Bây giờ tôi biết khi nào và làm thế nào để  tỉa cành, tạo tán, tôi hiểu tại sao tôi nên đi kiểm tra cây mỗi ngày trong giai đoạn ra hoa, làm thế nào để xác định được sự phát triển của sâu bệnh và phải có hành động nào trong từng trường hợp. Việc tưới tiêu của tôi đã trở nên hợp lý hơn và tôi cũng tin tưởng là mình đã sử dụng đúng loại phân bón và bón đúng thời điểm.

“Các lớp học của nông dân trên thực địa (FFS) đã thay đổi cách tiếp cận của tôi đối với việc canh tác. Tôi nghĩ là các lớp học đó đã không bỏ qua bất kỳ khía cạnh nào liên quan đến việc canh tác cây cà phê.”

Là nông dân trồng cà phê, chúng tôi phải tiếp tục học. Tôi theo dõi khu vườn của tôi, phân tích dữ liệu và có các hành động phù hợp. Kết quả là tăng năng suất, cải thiện thu nhập và bản thân riêng tôi cũng có sự hài lòng. Hiện tại, công việc của tôi chỉ giới hạn trong quy mô đất của mình. Tôi nghĩ rằng tôi đã thu nhập được tối đa từ mảnh đất đó. Nếu tôi có thể có thêm đất, chắc chắn tôi sẽ có thu nhập cao hơn.